PHÁO ĐÀI BAY B52 RƠI Ở CALIFORNIA NGAY SAU SINH NHẬT ÔNG TRUMP, CẢ PHI HÀNH ĐOÀN THIỆT MẠNG!
PHÁO ĐÀI BAY B52 RƠI Ở CALIFORNIA NGAY SAU SINH NHẬT ÔNG TRUMP, CẢ PHI HÀNH ĐOÀN THIỆT MẠNG!
Chào mừng toàn thể quý vị và các bạn đến với video tiếp theo của ekip Tuyền Văn Hóa.
Thưa quý vị, những người yêu Mỹ một cách mù quáng cho đến nay vẫn nghĩ rằng việc Quân đội nhân dân Việt Nam có thể hạ gục 34 chiếc B52 trong 12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không là ăn may. Nào thì phi công bị đau bụng, mây quá dày, hay phương tiện liên lạc bị lỗi nên máy bay đâm vào nhau, chứ làm sao mà chiếc pháo đài bay đầy tự hào ấy có thể tan xác bởi hệ thống pháo phòng không Sam và các tiêm kích lạc hậu của Việt Nam được. Thôi thì họ đã cố chấp nói vậy thì mình cứ "ok" đi. Nhưng có vẻ việc cứ cố lấy lý do xui xẻo để đổ lỗi đã thực sự ám luôn vào chiếc B52 này.
Hơn 50 năm sau ngày rụng cánh ở bầu trời Hà Nội, pháo đài bay của người Mỹ lại rơi. Đặc biệt ở chỗ nó rơi ngay tại California và hậu quả thì vô cùng thảm khốc. Giới chức quân sự Mỹ cho biết một máy bay ném bom chiến lược B52 của không quân Mỹ đã rơi ngay sau khi cất cánh từ căn cứ không quân Edwards ở California vào ngày 15 tháng 6. Theo thông báo được đăng trên mạng xã hội X của căn cứ không quân Edwards, chiếc máy bay gặp nạn tại khu vực sân bay của căn cứ vào khoảng 11:20 sáng. Các lực lượng cứu hộ đã lập tức có mặt tại hiện trường và công tác ứng phó vẫn đang được triển khai.
Thông thường, máy bay B52 hoạt động với tổ lái gồm năm người, bao gồm hai phi công, một sĩ quan dẫn đường Radar, một sĩ quan dẫn đường và một sĩ quan tác chiến điện tử. Hiện chưa rõ nguyên nhân vụ tai nạn cũng như chưa có thông tin về thương vong. Tuy nhiên, theo như Đại tá James Hay phát biểu tại một cuộc họp báo thì 99% là chẳng còn ai sống sót. Một điều thường xuyên xảy ra khi máy bay rơi đó là một thảm kịch và không thể nào cứu vãn được.
Thượng sĩ trưởng Joshua Scalocken cho biết các đội đang nỗ lực thông báo cho gia đình các nạn nhân về những cái chết trong vài giờ tới. Ông Scalocken nói thêm, phi hành đoàn bao gồm các sĩ quan quân đội, nhân viên dân sự chính phủ và các nhà thầu chính phủ.
Theo các quan chức không quân, chiếc máy bay ném bom B52 bị rơi hôm thứ hai đang thực hiện một cuộc thử nghiệm hỗ trợ chương trình hiện đại hóa Radar. Truyền thông Mỹ cho biết các hình ảnh từ hiện trường cho thấy một cột khói lớn bốc lên gần khu vực xác máy bay. Căn cứ này nằm cách thành phố Los Angeles khoảng 160 km về phía bắc. Đoạn đường băng của căn cứ bị để lại một vết sẹo lớn màu đen trên nền cát cùng với một ít khói còn sót lại, nhưng rất khó để nhận ra bất kỳ phần nào rõ ràng của xác máy bay.
Theo video từ KCAL, một chi nhánh của CNN, ông Hay cho biết căn cứ đã được mở cửa trở lại mặc dù các quan chức sẽ tạm ngừng các hoạt động cho đến thứ ba. Nữ nghị sĩ đảng Cộng hòa Lisa McClain của bang Michigan nằm trong số các nhà lập pháp đăng tải thông tin về vụ tai nạn. Bà viết trên mạng xã hội như sau: "Tôi cầu nguyện cho tất cả những người có mặt trong vụ tai nạn máy bay B52 tại căn cứ không quân Edwards chiều nay." Bà cũng gửi lời cảm ơn các đội cứu hộ khẩn cấp, những người mà bà viết là đang ứng phó ngay lúc này, và nói thêm: "Các quân nhân của chúng ta gánh vác trọng trách bảo vệ đất nước mỗi ngày, chúng tôi luôn sát cánh cùng họ."
Một số chuyên gia ngành hàng không cũng đã bước đầu nêu ra giả thuyết vì sao chiếc máy bay lại gặp thảm họa đáng sợ như vậy. Họ cho rằng giai đoạn cất cánh là lúc máy bay chịu tải trọng lớn nhất lên động cơ và kết cấu. Với một dòng máy bay đã phục vụ từ thập niên 1950, dù đã nâng cấp nhiều lần, nguy cơ phát sinh lỗi kỹ thuật tiềm ẩn vẫn luôn tồn tại. Các hệ thống như động cơ phản lực, hệ thống thủy lực, điều khiển cánh lái hoặc càng đáp nếu xảy ra trục trặc đúng thời điểm tăng tốc sẽ khiến phi công gần như không có đủ độ cao và thời gian để xử lý. Nói đơn giản thế này cho dễ hình dung: thời điểm đó máy bay đang nặng nhất, chạy nhanh nhất nhưng lại bay thấp nhất, nếu có chuyện gì xảy ra thì phi công gần như không có thời gian sửa sai.
Theo thông tin, chiếc máy bay đang tham gia thử nghiệm liên quan đến Radar. Các chuyến bay thử nghiệm thường mang theo thiết bị chưa hoàn thiện hoặc đang được hiệu chỉnh. Những thứ này đôi khi chưa hoàn toàn ổn định. Điều này có thể dẫn đến những thay đổi về phân bố trọng lượng, nhiễu điện tử trong buồng lái hoặc thậm chí ảnh hưởng đến hệ thống điều khiển bay nếu tích hợp chưa ổn định. Trong lịch sử hàng không quân sự, chẳng thiếu vụ tai nạn xảy ra khi các hệ thống mới can thiệp sâu vào hệ thống vận hành cũ. Bình thường bay quen thì không sao, nhưng đang lúc cất cánh mà có thêm yếu tố lạ thì rủi ro tăng lên rõ rệt.
Trước vụ tai nạn thảm khốc này, vụ tai nạn chết người gần đây nhất liên quan đến B52 là vào năm 2008, khi sáu nhân viên không quân thiệt mạng sau khi chiếc máy bay của họ rơi xuống Thái Bình Dương ngoài khơi bờ biển Guam trong khi đang chuẩn bị cho một cuộc trình diễn trên không. Chiếc máy bay gặp nạn hôm nay là một trong số 76 máy bay B52 còn lại trong biên chế của không quân Mỹ. Dòng máy bay này dự kiến sẽ tiếp tục phục vụ trong nhiều thập kỷ tới khi không quân Mỹ đang triển khai chương trình nâng cấp và hiện đại hóa quy mô lớn.
Nguyên nhân thứ ba là kích thước của B52. Người Mỹ từng tự hào rằng chiếc máy bay này rất to và sải cánh rất dài. Điều đó giúp nó bay xa, mang được nhiều tải trọng trong những chiến dịch uy hiếp đối phương. Nhưng đổi lại thì xoay trở chậm. Nếu vừa cất cánh mà có sự cố, phi công không thể bẻ lái gấp hay quay đầu nhanh như máy bay nhỏ. Nói thẳng ra là có muốn né cũng khó.
Một chuyên gia khác lại tin rằng nguyên nhân nhiều khả năng đến từ nhiên liệu. Nếu hệ thống cấp nhiên liệu gặp trục trặc, ví dụ áp suất không ổn định hoặc dòng chảy bị gián đoạn, động cơ có thể bị hụt lực đột ngột. Với máy bay lớn như B52, chỉ cần một hoặc hai động cơ giảm công suất không đúng lúc là lực nâng không đủ, máy bay rất dễ mất đà khi vừa rời đường băng. Người này cũng cho rằng khả năng va chạm với chim hoặc vật thể lạ là không thể bỏ qua. Nghe có vẻ đơn giản nhưng trong thực tế hàng không, chim bay vào động cơ khi đang tăng tốc có thể gây hỏng động cơ ngay lập tức. Nếu điều này xảy ra đúng lúc máy bay vừa rời đất, hậu quả rất nặng.
Tất nhiên nguyên nhân chính thức là gì thì vẫn cứ phải chờ cơ quan chức năng đưa ra kết luận cuối cùng. Nhưng dù là gì thì đây vẫn là vết đen trong lịch sử không quân Mỹ mà họ muốn quên đi. Máy bay ném bom có khả năng mang vũ khí hạt nhân B52 lần đầu được đưa vào hoạt động từ thập niên 1950, đến nay vẫn là một thành phần chủ chốt trong lực lượng máy bay ném bom chiến lược của Mỹ. Nó từng được xem là biểu tượng sức mạnh, là thứ mà Mỹ tin rằng có thể bay đến bất cứ đâu và áp đảo bất cứ đối thủ nào.
Khi một biểu tượng như vậy lại rơi ngay trên đất Mỹ, lại rơi gần như ngay sau khi cất cánh thì kiểu gì chẳng bị các nước đối địch châm biếm. Đây không phải chiến trường, chẳng có phòng không, cũng làm gì có áp lực từ đối phương. Mọi điều kiện đều nằm trong tầm kiểm soát mà chiếc máy bay vẫn không thể hoàn thành nổi bước đầu tiên của chuyến bay. Với một lực lượng quân sự luôn tự nhận có tiêu chuẩn kỹ thuật và vận hành hàng đầu, đây rõ ràng là một vết gợn lớn. Sau vụ này chắc chắn Lầu Năm Góc sẽ cãi nhau như mổ bò.
B52 đã phục vụ hơn nửa thế kỷ. Việc tiếp tục duy trì nó trong biên chế cho thấy Mỹ vẫn đặt niềm tin vào nền tảng cũ. Dù đã nâng cấp nhiều lần nhưng chính những tai nạn như thế này lại khiến người ta phải đặt câu hỏi rằng: liệu việc kéo dài tuổi thọ một thiết kế quá lâu có đang tạo ra rủi ro lớn hơn hay không?
Nếu nhìn ở góc độ chính trị, người khó chịu nhất lúc này có lẽ chính là Tổng thống Donald Trump, người vừa bước qua tuổi 80 bằng một buổi tiệc sinh nhật linh đình. Ông thường nhấn mạnh vào sức mạnh, vào sự vượt trội, vào việc nước Mỹ phải luôn ở vị trí dẫn đầu. Nhưng một tai nạn như thế này lại tạo ra hình ảnh ngược lại. Đã thế nó còn là sự cố xảy ra ngay sau khi xuất hiện tin đồn cho rằng Mỹ phải giải ngân cho Iran 300 tỷ đô la để có thỏa thuận hòa bình. Những sự kiện như vậy thường kéo theo hàng loạt câu hỏi từ công chúng và truyền thông: Máy bay có vấn đề gì? Quy trình bảo trì ra sao? Việc kéo dài tuổi thọ B52 có còn hợp lý hay không?
Dù chưa có kết luận chính thức, áp lực giải thích vẫn sẽ dồn lên chính quyền. Chào mừng đến với sóng gió đầu tiên ở tuổi 81, đồng chí Đỗ Nam Trung!