bg truongdevs
Chính trường Anh vừa chứng kiến một cú sốc lớn: Thủ tướng Anh Keir Starmer, người từng được tung hô là vị cứu tinh của Công đảng, bất ngờ tuyên bố từ chức. Thay vì nước mắt và những lời tiếc nuối, khắp nước Anh lại vang lên những tiếng hò reo ăn mừng. Họ nóng lòng muốn ông rời khỏi vị trí. Tại sao từ vị thế một người hùng đưa Công đảng trở lại sau 14 năm, Thủ tướng Anh Keir Starmer lại trở thành kẻ bị ruồng bỏ nhanh đến thế? Ngày 22 tháng 6 năm 2026, trước cửa số 10 phố Downing, vị thủ tướng 63 tuổi xuất hiện với vẻ mặt nặng trĩu khi chính thức tuyên bố sẽ từ chức lãnh đạo Công đảng. Trong bài phát biểu đầy cảm xúc, ông thừa nhận đã lắng nghe quan điểm của các nghị sĩ trong đảng và quyết định chấp nhận phán quyết đó. Ông Starmer nói: "Tôi đã lắng nghe câu trả lời của nhóm nghị sĩ trong đảng đối với câu hỏi đó và tôi chấp nhận câu trả lời ấy với sự tôn trọng. Mọi quyết định tôi đưa ra đều nhằm đặt đất nước mà tôi yêu quý lên trên hết. Đó là lý do tôi sẽ từ chức lãnh đạo Công đảng. Tôi đã trao đổi với quốc vương để thông báo về quyết định của mình." Ông nhấn mạnh rằng mọi quyết định đều xuất phát từ lợi ích quốc gia, nhưng dường như những gì ông cho là đúng không còn nhận được sự đồng thuận từ cử tri cũng như nội bộ đảng. Theo Reuters, vị thủ tướng đã nghẹn giọng và rơi nước mắt khi khép lại bài phát biểu - một hình ảnh trái ngược hoàn toàn với khí thế của ông hai năm trước. Tháng 7 năm 2024, Keir Starmer bước vào số 10 phố Downing trong hào quang của người vừa đưa Công đảng giành chiến thắng vang dội nhất trong nhiều thập niên. Sau 14 năm cầm quyền liên tiếp của đảng Bảo thủ, chiến thắng này được xem là bước ngoặt lịch sử, thắp lên hy vọng về một nước Anh ổn định hơn sau những năm tháng chao đảo vì Brexit, đại dịch Covid-19 và khủng hoảng kinh tế. Khi đó, nhiều người tin rằng ông sẽ trở thành ngọn hải đăng dẫn dắt nước Anh vượt qua những cơn sóng dữ hậu Brexit. Nhưng kỳ vọng càng lớn, thất vọng càng sâu. Chỉ trong vòng chưa đầy hai năm, hình ảnh của ông Starmer từ một nhà lãnh đạo được tung hô đã nhanh chóng phai nhạt. Hàng loạt quyết sách gây tranh cãi, những thay đổi chính sách bị cho là thiếu nhất quán cùng năng lực điều hành không đáp ứng được kỳ vọng đã khiến tỉ lệ tín nhiệm của ông lao dốc. Người từng được xem là niềm hy vọng lớn nhất của Công đảng cuối cùng lại trở thành tâm điểm của sự thất vọng, mở đường cho một trong những cuộc chia tay cay đắng nhất trong lịch sử chính trường Anh hiện đại. Chỉ ít giờ sau tuyên bố từ chức, mạng xã hội X bùng nổ với hàng loạt đoạn video ghi lại cảnh người dân Anh reo hò, nhảy múa và ôm chầm lấy nhau ăn mừng. Không ít người ví khoảnh khắc ấy giống như vừa trúng một giải độc đắc sau thời gian dài chờ đợi. Đối với nhiều cử tri Anh, nhiệm kỳ của ông Starmer gắn liền với những khó khăn kinh tế kéo dài: tốc độ tăng trưởng ì ạch, ngân sách công bị thắt chặt và áp lực ngày càng lớn lên các dịch vụ công thiết yếu như y tế, giao thông hay phúc lợi xã hội. Những kỳ vọng từng được đặt vào chính phủ Công đảng sau chiến thắng lịch sử năm 2024 dần nhường chỗ cho sự thất vọng. Vì vậy, với không ít người dân, sự ra đi của ông Starmer không phải là một mất mát chính trị mà là dấu chấm hết cho những lời hứa mà họ cho rằng chưa bao giờ trở thành hiện thực. Theo Guardian, ngay trong năm 2025, tỉ lệ tín nhiệm của chính phủ ông Starmer đã bắt đầu lao dốc. Cùng lúc, nhiều quyết định nhân sự của ông cũng gây tranh cãi trong nội bộ Công đảng. Điển hình là việc bổ nhiệm Peter Mandelson làm đại sứ Anh tại Mỹ. Tuy nhiên, quyết định này nhanh chóng trở thành gánh nặng khi ông Mandelson sau đó phải rời vị trí sau khi xuất hiện các bằng chứng liên quan đến mối quan hệ với Jeffrey Epstein, tạo thêm một đòn giáng vào hình ảnh của chính phủ. Bước sang năm 2026, những rạn nứt âm ỉ trong nội bộ Công đảng ngày càng lộ rõ. Các cuộc bầu cử nghị viện tại Scotland, xứ Wales cùng hàng loạt cuộc bầu cử hội đồng địa phương trên khắp nước Anh trong tháng 5 được xem là phép thử quan trọng đối với uy tín của chính phủ ông Starmer. Kết quả không như kỳ vọng đã làm dấy lên làn sóng chỉ trích trong đảng khi nhiều nghị sĩ cho rằng Công đảng đang đánh mất sự kết nối với cử tri truyền thống. Trong khi đó, đảng cánh hữu Cải cách Anh của Nigel Farage lại nổi lên mạnh mẽ, liên tục mở rộng ảnh hưởng và thu hút sự ủng hộ của những cử tri bất mãn. Sau thất bại bầu cử, áp lực đối với Thủ tướng Starmer ngày càng gia tăng. Bộ trưởng Y tế Wes Streeting tuyên bố từ chức, mở đầu cho làn sóng biến động trong nội các. Chưa đầy một tháng sau, Bộ trưởng Quốc phòng John Healey cũng rời nhiệm sở vì bất đồng liên quan đến kế hoạch tăng chi tiêu quốc phòng. Hai sự ra đi liên tiếp của những nhân vật chủ chốt không chỉ làm suy yếu bộ máy chính phủ mà còn phơi bày cuộc khủng hoảng lãnh đạo đang ngày càng nghiêm trọng trong lòng Công đảng. Từ đó, câu hỏi không còn là liệu ông Starmer có thể giữ được quyền lực hay không, mà là ông sẽ trụ lại được bao lâu trước khi sức ép từ cả cử tri lẫn chính những đồng minh của mình trở nên không thể chống đỡ. Trên thực tế, trước cả khi vị thủ tướng chính thức lên tiếng, truyền thông Anh ngày 21 tháng 6 đã đồng loạt đưa tin về khả năng ông sắp phải rời vị trí lãnh đạo Công đảng. Những đồn đoán ấy nhanh chóng lan rộng, phản ánh niềm tin ngày càng suy giảm vào khả năng trụ vững của Starmer trên chính trường Anh. Tổng thống Mỹ Donald Trump công khai nhận định rằng Keir Starmer đã tự làm hại chính mình bằng hàng loạt quyết sách liên quan đến năng lượng, nhập cư và cách xử lý quan hệ với Washington trong thời gian qua. Theo ông Trump, chính phủ Anh đã mắc sai lầm khi không tận dụng hiệu quả các nguồn tài nguyên dầu khí tại Biển Bắc, thay vào đó lại quá tập trung vào các dự án năng lượng gió và các mục tiêu môi trường. Chủ nhân Nhà Trắng cho rằng Anh đang sở hữu lợi thế về trữ lượng dầu khí không hề thua kém, thậm chí ở một số khía cạnh còn thuận lợi hơn Na Uy, nhưng lại tự giới hạn khả năng khai thác vì những ưu tiên về chính sách khí hậu. Những chỉ trích này thực chất đã xuất hiện từ trước. Trong một bài đăng trên mạng xã hội Truth Social, ông Trump từng dự đoán khả năng ông Starmer sớm phải rời cương vị lãnh đạo. Dù vẫn gọi Thủ tướng Anh là một người bạn, nhà lãnh đạo Mỹ cho rằng ông Starmer chưa thể hiện sự ủng hộ đủ mạnh đối với Washington trong các vấn đề chiến lược, đặc biệt là NATO và cuộc đối đầu với Iran. Một trong những điểm bất đồng lớn nhất giữa hai bên liên quan đến căn cứ quân sự Akrotiri của Anh tại Síp. Washington được cho là đã đề nghị sử dụng căn cứ này để hỗ trợ các chiến dịch không kích nhằm vào Iran. Nhưng quá trình xem xét và phê duyệt của London diễn ra chậm hơn mong muốn của Nhà Trắng. Theo đánh giá của ông Trump, dù cuối cùng chính phủ Anh vẫn chấp thuận yêu cầu, sự chần chừ của thủ tướng Starmer đã phát đi tín hiệu thiếu quyết đoán trong một vấn đề an ninh quan trọng. Tổng thống Mỹ cho rằng đây là một nước đi sai lầm, không chỉ làm suy giảm niềm tin từ phía đồng minh mà còn góp phần khiến vị thế chính trị vốn đang lung lay của ông Starmer trở nên mong manh hơn. Trong bối cảnh phải đối mặt cùng lúc với khủng hoảng niềm tin trong nước, bất ổn nội bộ đảng và những lời chỉ trích từ đồng minh quan trọng nhất, con đường dẫn tới quyết định từ chức của ông Keir Starmer dường như đã được báo trước từ nhiều tháng trước đó. Trong số những cái tên được nhắc đến nhiều nhất, Andy Burnham - cựu thị trưởng Đại Manchester và một gương mặt kỳ cựu của Công đảng - đang nổi lên như ứng viên sáng giá nhất cho chiếc ghế mà Starmer để lại. Theo New York Times, Andy Burnham, 56 tuổi, là mẫu chính trị gia mang đậm dấu ấn của miền Bắc nước Anh với phong cách gần gũi, cởi mở và giàu sức hút cá nhân. Trái ngược với hình ảnh có phần cứng nhắc và thận trọng của Starmer, Burnham được nhiều người đánh giá là người biết cách kết nối với đám đông, truyền cảm hứng và tạo dựng niềm tin nơi cử tri. Chính điều đó khiến không ít thành viên Công đảng kỳ vọng ông có thể hàn gắn khoảng cách ngày càng lớn giữa đảng với tầng lớp lao động - nhóm cử tri từng là nền tảng sức mạnh của Công đảng trong nhiều thập kỷ. Trong gần 9 năm giữ cương vị thị trưởng Đại Manchester, Burnham đã xây dựng hình ảnh một nhà lãnh đạo năng động, thẳng thắn và sẵn sàng bảo vệ lợi ích địa phương. Đặc biệt trong giai đoạn đại dịch Covid-19, ông nhiều lần công khai đối đầu với chính quyền trung ương để đòi thêm hỗ trợ cho người dân khu vực mình quản lý, qua đó tạo dựng danh tiếng là một chính trị gia "dám nói và dám làm". Giáo sư Robert Ford thuộc Đại học Manchester nhận định rằng thành công lớn nhất của ông Burnham nằm ở khả năng truyền tải thông điệp và kể chuyện chính trị. Theo ông Ford, ông Burnham giúp cử tri nhanh chóng hiểu được ông đại diện cho điều gì và đứng về phía ai. Đó là phẩm chất mà nhiều người cho rằng Công đảng đã đánh mất trong những năm gần đây. Nước Anh hôm nay giống như một câu lạc bộ bóng đá giàu truyền thống nhưng liên tục thay huấn luyện viên. Mỗi đời lãnh đạo mới đều mang theo những lời hứa hẹn về sự đổi thay, nhưng kết quả cuối cùng lại khiến người hâm mộ thêm sốt ruột và mất kiên nhẫn. Những giọt nước mắt của Thủ tướng Keir Starmer khi rời nhiệm sở có lẽ là thật. Nhưng niềm vui của không ít người dân Anh trước sự ra đi của ông cũng chân thực không kém. Theo quý vị đâu là nguyên nhân lớn nhất khiến Thủ tướng Keir Starmer đánh mất sự ủng hộ của người dân Anh nhanh đến vậy? Hãy để lại ý kiến của quý vị dưới phần bình luận. Còn bây giờ xin chào và hẹn gặp lại quý vị trong những lát cắt địa chính trị nóng hổi tiếp theo.
0.0/5.0
0 ratings

Thank you for your rating!

5
0 votes
4
0 votes
3
0 votes
2
0 votes
1
0 votes